"TRƯỚC HẾT HÃY TÌM KIẾM NƯỚC THIÊN CHÚA VÀ ĐỨC CÔNG CHÍNH CỦA NGƯỜI, CÒN TẤT CẢ NHỮNG THỨ KIA, NGƯỜI SẼ THÊM CHO" MT 6,33

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

Nếu cuộc sống của bạn không hạnh phúc, đó là vì bạn đã có một tuổi thơ không trọn vẹn

Những ký ức thời ấu thơ có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của chúng ta khi lớn lên. Một tuổi thơ hạnh phúc hay không là nền tảng quyết định tính cách và con người chúng ta sẽ trở thành.
Nếu cuộc sống của bạn không hạnh phúc, đó là vì bạn đã có một tuổi thơ không trọn vẹn
Chúng ta ai cũng từng có một quá khứ mang tên thời thơ ấu. Đó là những lần không nghe lời cha mẹ, giữa trưa nắng trốn nhà đi chơi. Đó là những lần quên mang sách bút, bị cô phạt đứng vào góc lớp, những lúc cả đám bạn chơi nhảy dây, bắn bi còn mình phải chép cho xong 10 trang luyện chữ...
Những kỷ niệm thời ấu thơ đó chính là dòng nước mát lành nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, theo bước chúng ta trưởng thành để mỗi khi nghĩ lại, hoặc cười hoặc khóc vì ngày xưa ơi, sao mà thân thương đến thế. Không thể phủ nhận, những ký ức đó có ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của chúng ta sau này.
Tuy nhiên không phải ai cũng được đắm mình trong những ngày tháng thơ ấu ngọt ngào, tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Có những người phải sống trong tuổi thơ bất hạnh, với những lời chỉ trích của mẹ cha, dè bỉu từ đám bạn, và thường xuyên bị đổ lỗi một cách vô lý. Khi trưởng thành, chúng ta vẫn sẽ mang một phần ám ảnh từ quá khứ đó và dần hình thành nên những tính cách tiêu cực. Những trải nghiệm thời thơ ấu có ảnh hưởng rất lớn đến mỗi con người.
Nếu cha mẹ chúng ta quá nghiêm khắc, chúng ta luôn sợ bị phạt tội
Đi cùng với nghiêm khắc là sợ hãi. Bất cứ cha mẹ nào quá nghiêm khắc cũng có những đứa con luôn trong trạng thái sợ hãi bị phạt tội. Dù làm bất cứ việc gì, chúng ta cũng lo sợ cha mẹ chưa hài lòng, cha mẹ sẽ trách phạt chúng ta.
Chúng ta luôn trong trạng thái lo lắng và sợ hãi. Chúng ta cảm thấy bản thân là vô dụng, là đồ bỏ đi. Lúc nào trong đầu chúng ta cũng thường trực sẵn những câu đổ lỗi và trách mắng. Trẻ con như tờ giấy trắng, cớ sao cha mẹ không vẽ hoa vẽ lá, mà lại vẽ những hình thù kì dị, xấu xí lên chúng ta.
Khi lớn lên ra ngoài xã hội, gặp gỡ nhiều người hơn, rồi bạn bè, đồng nghiệp... chúng ta vẫn không thể thoát khỏi bóng ma quá khứ. Chúng ta sợ hãi chính những người bạn của mình, sợ bị đồng nghiệp trách phạt ngay cả khi chúng ta chẳng làm gì sai. Sợ hãi bị phạt tội đã ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta. Nó như cái gông cùm trói buộc chúng ta, không cho chúng ta có cơ hội thể hiện bản thân mình.
Chúng ta đã từng bị bắt nạt và giờ đây luôn mang cảm giác mặc cảm
Chẳng ai mong mình bị bắt nạt khi còn thơ ấu. Nhưng dường như đây là trò không thể thiếu với nhiều bọn trẻ con hơn tuổi chúng ta. Chúng ta bị bắt nạt ở trường, ở khu phố, thậm chí ở bất cứ đâu lũ trẻ to xác nhìn thấy chúng ta.
Khi còn bé, chúng ta thiếu các kỹ năng sống để tự bảo vệ mình, vì thế việc chúng ta trở thành nạn nhân của các trò bắt nạt khiến chúng ta sống thu mình, khép kín hơn. Chúng ta luôn mang một cảm giác mặc cảm, xấu hổ vì bị bắt nạt mà không thể chống trả.
Chúng ta lớn lên mà không thể tự tin bắt chuyện với người lạ, chúng ta ý thức được việc mình có thể sẽ bị bắt nạt bất cứ lúc nào, bởi bất cứ ai. Chúng ta lo ngại cả thế giới không có chốn an toàn cho chúng ta trú thân.
Tuy nhiên, vì bị bắt nạt và thấu hiểu những gì tiêu cực mà nó mang lại, chúng ta đã vô tình trở thành những người rất mạnh mẽ, giàu lòng cảm thông và biết tôn trọng người khác. Chúng ta hiểu rõ lời nói nào mang lại tổn thương cho người khác và hết sức tránh nó. Chúng ta trở nên tinh tế và tốt đẹp hơn rất nhiều.
Chúng ta luôn sợ mắc lỗi vì đã từng phải nghe những lời mắng mỏ khắc nghiệt
Đôi khi những lời trách mắng khắc nghiệt còn mang lại ảnh hưởng tâm lý tiêu cực hơn cả bạo lực. Chúng ta phải nghe những lời mắng cay độc chỉ vì chúng ta lỡ làm sai một chuyện bé xíu và rất dễ để sửa sai. Chúng ta phải chịu cúi mình trước những lời chỉ trích miệt thị vô lý vì một lỗi nhỏ không đáng. Kể từ đó, chúng ta làm bất cứ việc gì cũng sợ mắc lỗi. Chúng ta thiếu đi tự tin vào khả năng của mình chỉ vì đã từng bị chỉ trích, mắng mỏ quá nhiều.
Thế nhưng chúng ta lại học vô cùng nhanh những lời dùng để mắng chửi người khác. Nếu lớn lên với nhận thức tốt, chúng ta sẽ loại bỏ nó, nhưng nếu chúng ta cứ dung túng cho những lời lẽ cay nghiệt ấy xuất hiện trên miệng mình, chúng ta sẽ tự biến mình thành cỗ máy chỉ trích không khác gì người trong quá khứ từng làm vậy với chúng ta.
Có thể trở nên hướng nội nếu chúng ta đã từng bị từ chối sự quan tâm
Chúng ta thích một người và lấy hết can đảm để bày tỏ nỗi lòng mình với người đó. Nhưng phũ phàng thay, người kia chẳng mảy may gì đến tình cảm của chúng ta mà thẳng thừng từ chối. Điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến tâm lý của chúng ta bởi nó xảy ra khá phổ biến ở tuổi học sinh. Nhưng nếu chuyện đó xảy ra với cha mẹ, ông bà hay anh chị em ruột của chúng ta thì lại khác.
Chúng ta yêu gia đình mình rất nhiều và muốn thể hiện sự quan tâm tới từng thành viên trong gia đình, nhưng tất cả mọi người đều từ chối sự quan tâm của chúng ta. Chúng ta tự hỏi chuyện gì đang xảy ra? Không ai cần chúng ta nữa sao? Việc duy nhất chúng ta có thể làm lúc này là chui vào vỏ ốc do chính mình tạo ra.
Chúng ta trở nên hướng nội và trầm tĩnh hơn. Chúng ta luôn tìm cách che giấu cảm xúc thực sự của mình, sợ rằng nếu ai đó biết chúng ta quan tâm họ, chúng ta sẽ lại bị tổn thương. Thật tồi tệ khi ký ức này theo chúng ta đến khi trưởng thành và biến chúng ta thành những người khép kín, thiếu kỹ năng xã hội cần thiết.
Chúng ta cảm thấy bất an và cần được yêu thương nhiều hơn nữa
Cảm giác bất an xảy ra khi chúng ta còn thơ bé là do không nhận được sự quan tâm đầy đủ từ gia đình và trường học. Chúng ta bị bỏ bê, giống như quả bóng lăn qua lăn lại giữa cha mẹ và thầy cô mà không ai chịu nhận về mình. Chúng ta lơ lửng giữa không trung, như một kẻ vô định, cảm nhận rõ sự thiếu thốn yêu thương và khát khao được quan tâm của mình.
Chúng ta bị ép mình vào trong lối so sánh sáo rỗng với những người anh chị em khác hoặc bạn bè của chúng ta. Chúng ta nhìn cuộc đời người khác và mơ ước cho mình được một lần ôm ấp vỗ về. Sự bất an đeo đuổi chúng ta đến lớn, khiến chúng ta lúc nào cũng phải gồng mình cạnh tranh trong chuyện tình cảm. Chúng ta không có tự tin và coi thường sự đồng cảm với bất kỳ ai khác.
Tuy nhiên, 30 chưa phải là Tết, nếu chúng ta nhận ra chúng ta đang vướng mắc vào những ảnh hưởng tiêu cực từ thời thơ ấu này, chúng ta hãy cố gắng thay đổi nó. Hãy liệt kê ra những tác dụng tích cực mà ký ức tuổi thơ đó mang lại, điều này giúp cho chúng ta nhìn nhận lại tuổi thơ với những kỷ niệm tốt đẹp hơn một chút. Hãy dành thời gian suy nghĩ làm thế nào để tận dụng những điểm sáng le lói này cho tương lai của chúng ta.
Và cuối cùng, hãy tâm sự, chia sẻ những ký ức không vui với người khác. Gánh nặng tâm lý trong chúng ta sẽ trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng nỗi thất vọng, buồn tủi, mặc cảm cũng được trút bỏ. Chúng ta không thể thay đổi tuổi thơ của mình, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể nhìn nó một cách tích cực hơn.

Trí thức trẻ/Kênh 14

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Về hưu trước 40 tuổi: Đơn giản thôi nếu bạn làm 8 điều này ở tuổi 20!

Nếu nghĩ rằng nghỉ hưu trước 40 tuổi là một điều không thể và chỉ có những người phi thường mới làm được thì bạn đã nhầm. Rất nhiều người “bình thường” như chúng ta đã làm được điều này.

    Về hưu trước 40 tuổi: Đơn giản thôi nếu bạn làm 8 điều này ở tuổi 20!
    Money Mustache
    Đó là Money Mustache – một kỹ sư có mức thu nhập trung bình 67.000 USD trong suốt 10 năm trước khi tuyên bố về hưu ở tuổi 30. Hay cặp đôi Jeremy Jacobson và Winnie Tseng với mức thu nhập trung bình mỗi năm 135.000 USD về hưu ở tuổi 30 với tài sản ròng lên đến hàng triệu đô la.
    Và nếu bạn cũng muốn giống như họ, hãy bắt tay vào làm 8 điều này ở tuổi 20!
    1. Tạo ra nhiều dòng thu nhập khác nhau
    Sự độc lập về tài chính đòi hỏi bạn phải có một nguồn vốn lớn, bất cứ nhiệm vụ gì cũng trở nên dễ dàng hơn nếu chúng ta có tiền. Tuy nhiên, mức thu nhập 6 con số chưa hẳn là cần thiết đối với những người muốn về hưu sớm.
    Đối với những người không hứng thú với trường lớp hoặc những người có bằng cấp trong lĩnh vực có thu nhập thấp thì thời gian ngoài công việc có thể tận dụng vào các việc khác. Dù cho bạn chọn con đường nào, với sự chăm chỉ và cần mẫn chắc chắn bạn sẽ tăng được thu nhập theo thời gian. Bên cạnh đó, tiết kiệm cũng là yếu tố quan trọng để tích lũy tài sản trước khi nghỉ hưu.
    2. Đầu tư sớm
    Một khi bạn đã tạo ra nhiều dòng thu nhập, bạn sẽ muốn dòng tiền tăng trưởng càng nhanh càng tốt. Và tất nhiên, cách hiệu quả nhất để kiếm tiền là mang tiền đi đầu tư. Bạn đầu tư càng sớm thì lợi nhuận thu về càng nhiều.
    Để cho tiền đẻ ra tiền, bạn phải mang chúng đi đầu tư chứ không nên giữ lại để chi tiêu. Nếu có thể đầu tư toàn bộ số tiền kiếm được thì càng tốt. Được tăng lương, thưởng hay trúng số… hầu hết chúng ta đều nghĩ đến việc dùng số tiền đó để chi tiêu. Nhưng người khôn ngoan sẽ dùng chúng để tái đầu tư.
    3. Thiết lập mục tiêu rõ ràng và cụ thể
    Thiết lập mục tiêu cụ thể cho từng công việc hàng ngày là bước quan trọng để bạn có thể về hưu trước 40 tuổi. Joe Udo – một người đã tiết kiệm 50% thu nhập mỗi tháng và về hưu ở tuổi 38 cho biết “Bạn cần phải có mục tiêu rõ ràng và bạn sẽ làm việc chăm chỉ hơn khi mục tiêu đang đến gần”.
    Bên cạnh đó, bạn cũng có thể lập ngân sách cho việc nghỉ hưu như nêu rõ từng khoản mục chi tiêu cho đến khi nghỉ hưu.
    4. Sống giản dị
    Hãy sống đầy đủ trong một không gian nhỏ. Căn nhà của bạn không cần quá lớn, chỉ cần có đầy đủ phòng ngủ, phòng tắm, nhà bếp, tủ đồ… Bạn không cần những bãi đỗ xe quá rộng lớn và sang trọng hay căn nhà có phòng ngủ riêng cho khách, chúng chỉ làm hóa đơn tiền điện, nước và tiền thuế của bạn lớn hơn mà thôi. Khi chọn lối sống giản dị, số tiền tiết kiệm được sẽ đổ thẳng vào tài khoản tiết kiệm của bạn.
    5. Mở tài khoản tiết kiệm hưu trí
    Ngoài những khoản tiết kiệm để tái đầu tư, bạn có thể mở riêng một tài khoản tiết kiệm hưu trí. Mỗi tháng hãy trích một tỷ lệ phần trăm thu nhập của bạn vào tài khoản này và đừng động đến nó trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bạn càng muốn về hưu sớm bao nhiêu thì càng nên tiết kiệm nhiều cho tài khoản này bấy nhiêu.
    6. Tích lũy tiền mặt
    Nếu muốn về hưu sớm bạn nên tích lũy tiền mặt sớm, ít nhất khoảng 1 năm chi tiêu. Khoản tiền mặt này sẽ khiến cho bạn yên tâm hơn khi nghỉ hưu và có thể dùng nó bất cứ khi nào cần thiết. Hơn nữa nếu như việc nghỉ hưu sớm của bạn nằm trong kế hoạch đã định, số tiền mặt này sẽ giúp bạn có thêm một khoản để đầu tư.
    7. Kiểm soát chi tiêu
    Bạn có biết mỗi tháng bạn dành bao nhiêu tiền để đi ăn nhà hàng, bao nhiêu tiền thanh toán hóa đơn tiền nhà, tiền nước, tiền điện thoại hay cà phê không? Con số thực tế có thể lớn hơn bạn nghĩ rất nhiều. Nếu bạn kiểm soát chặt chẽ được các khoản chi tiêu nhỏ hàng ngày, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều cho quỹ hưu trí của mình.
    Hãy viết tất cả những khoản chi tiêu hàng tháng và phân tích chúng, kiểm soát đến từng đồng đô la một. Chắc chắn bạn sẽ nhận ra có những khoản chi tiêu thật thừa thãi và bạn sẽ không chi tiền vào đó nữa.
    8. Hài lòng với những món đồ rẻ
    Chìa khóa của việc nghỉ hưu sớm chính là việc bạn chi tiêu ít hơn và tiết kiệm nhiều hơn. Nhiều người cho rằng nghỉ hưu sớm trước 40 tuổi là điều không thể vì chúng ta không tiết kiệm đủ tiền. Tuy nhiên, thực tế không phải như vậy.
    Bạn cũng không cần phải sống tiết kiệm một cách eo hẹp nhưng không dám đi ăn ngoài hàng, không đi du lịch và làm việc như một cái máy… Đơn giản hơn, bạn hãy tập hài lòng với những món đồ rẻ và chi tiêu trong giới hạn cho phép. Bạn vẫn có thể đi ăn ngoài hàng, đi du lịch, đi xem phim như bao người khác nhưng hãy cân nhắc những phương án rẻ và tiết kiệm nhất có thể.

    Khánh Ly
    Theo Trí Thức Trẻ

    Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

    Sống một cuộc sống ý nghĩa

    Có bao giờ bạn dành riêng cho mình những khoảng lặng, để suy tư, để ngẫm nghĩ, để nhìn lại cuốc sống của mình hay không? Có bao giờ bạn tự hỏi vởi bản thân mình rằng trong mắt mọi người, mình là một con người như thế nào hay không? Có bao giờ bạn tự hỏi rằng trong thời gian qua mình đã sống một cuộc sống như thế nào? Và cái đích của cuộc sống mà mình hướng đến trong tương lai là gì hay không?
    Thường khi trải qua một biến cố nào đó trong cuộc đời, con người ta ít nhiều sẽ có sự thay đổi. Thay đổi trong quan điểm, thay đổi về cách nhìn cuộc sống, thay đổi về tính cách, và nhiều khía cạnh khác. Sự thay đổi đó mang tính tích cực hay tiêu cực là tùy vào nhận thức và bản lĩnh của mỗi người. Có người sau những nghịch cảnh thì trở nên mạnh mẽ và vững vàng hơn, có người thì gục ngã và mãi mãi chìm trong vũng bùn nhơ đó mà không thoát ra được.

    Để bản thân mình có thể mạnh mẽ và vững vàng vượt qua những khó khăn và trở ngại của cuộc sống mang đến, mỗi người cần phải xác định cho mình những chân giá trị riêng cho bản thân và luôn trung thành với nó dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra. Những chân giá trị đó có thể là sự chính trực, lòng yêu thương, sự cảm thông, sự bao dung và tha thứ, lòng trắc ẩn,… Nếu không xác định cho mình đâu là những giá trị mình hướng đến, đâu là con người mà mình hướng đến, thì khi đứng trước những khó khăn và thử thách, chúng ta dễ bị sa ngã và rồi không gượng dậy nỗi, cứ mặc cho con thuyền cuộc đời mình cứ trôi dạt theo hướng và nó mong muốn, và rổi bản thân ta cũng không biết rằng cái đích cuối cùng của mình là đi về đâu.
    Bản thân tôi cũng như những người khác, mỗi khi có một biến cố trong đời xảy đến với mình, tôi thường có xu hướng thay đổi bản thân theo hướng tiêu cực hơn, vì điều đó thì lúc nào cũng dễ dàng hơn điều ngược lại. Vì theo lẽ thường, con người ta có xu hướng suy nghĩ đến những điều tiêu cực nhiều hơn, và những điều tiêu cực thì lúc nào cũng làm thỏa mãn con người bản năng của chúng ta. Chính vì vậy mà chúng ta thường cứ buông xuôi mặc cho chuyện gì xảy đến, mà không có động lực để vương lên và vượt qua những khó khăn thử thách đó.

    Bộ phim Ba Chàng Ngốc của Ấn Độ mà tôi rất tâm đắc, và tôi đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, nó thật sự ý nghĩa và có giá trị. Có quá nhiều bài học được truyền tải đến qua bộ phim, và mỗi lần xem lại nó, tôi như tìm được câu trả lời cho chính những vấn đề mà tôi đang gặp phải trong cuộc sống của mình.
    Tôi còn nhớ cảnh anh chàng Raju đi phỏng vấn xin việc, cuộc phỏng vấn đầu tiên trong cuộc đời anh ta khi còn đang là sinh viên. Anh ta là một người mang trong mình quá nhiều nỗi sợ hãi, những chiếc nhẫn biểu tượng của các vị thần mà anh ta mang trên tay còn nhiều hơn cả số ngón tay anh ta có. Và anh ta luôn cầu nguyện cùng các vị thần này trước khi làm một việc gì đó quan trọng đối với anh ta. Sau một lần cố gắng tự tử không thành vì bị thầy Hiệu trưởng đuổi học, trải qua cơn thập tử nhất sinh, Raju đã thay đổi hoàn toàn, anh đã cởi bỏ tất cả những chiếc nhẫn và bùa đang mang trên người, anh chọn cuộc sống tin vào chính bản thân mình hơn là tin vào những vị thần hư cấu mà anh chưa bao giờ nhìn thấy.
    Bước vào phòng phỏng vấn trên chiếc xe lăn, một người trong hội đồng phỏng vấn hỏi anh:
    -         Anh bị sao vậy? Tai nạn sao?
    -         Ông có thấy tòa nhà kia không? Tôi đã nhảy từ tầng 3 xuống. - Raju hướng mắt về tòa nhà nơi anh ta đã cố tự tử.
    Các thành viên trong hội đồng nhìn nhau với vẻ nghi kị. Một vị buộc miệng hỏi:
    -         Tại sao?
    -         Vì tôi bị đuổi khỏi trường đại học.
    -         Tại sao? – Cả hội đồng một lần nữa tỏ vẻ ngạt nhiên trước câu trả lời thẳng thắng của Raju.
    -         Tôi say rượu và đi tiểu vào cửa nhà thầy hiệu trưởng.
    Mọi người bắt đầu cảm thấy hơi ngột ngạt khó thở với ứng viên này. Nhưng vẫn kiên nhẫn hỏi tiếp:
    -         Điểm số của anh luôn rất thấp, tại sao lại thế?
    -         Sợ hãi. Khi còn nhỏ tôi đã học rất tốt, bố mẹ tôi mong muốn tôi sẽ giải thoát họ khỏi đói nghèo. Điều đó khiến tôi sợ hãi. Tại đây tôi chứng kiến một cuộc đua điên cuồng, bạn sẽ không được tính nếu không đứng đầu, và nỗi sợ hãi lại càng tăng. Sợ hãi không tốt cho điểm số. Tôi lại đeo thêm bùa và nhẫn, cầu nguyện Thượng Đế, cầu xin ngài giúp đỡ. 16 chiếc xương gãy đã cho tôi 2 tháng đễ suy ngẫm. Cuối cùng tôi đã nhận ra, ngày hôm nay, tôi không cầu xin Thượng Đế mang lại cho mình công việc này, tôi cám ơn Ngài vì đã cho tôi sống. Nếu các ông không nhận tôi, tôi cũng không có gì tiếc nuối. Tôi sẽ làm điều gì đó khác xứng đáng với cuộc sống của mình.
    -         Cách cư xử thành thật như thế không tốt cho công ty của chúng tôi. Chúng tôi cần một người khéo léo để đảm nhận công việc. Anh quá thẳng thắng. Nhưng nếu…. anh hứa với chúng tôi sẽ kiểm soát thái độ này, chúng tôi sẽ xem xét lại. – Một vị trong hội đồng vừa nói, vừa đẩy xấp hồ sơ xin việc đang mở ra trên bàn về phía Raju, với hy vọng anh ta sẽ đồng ý lời đề nghị vừa rồi.
    Raju nhẹ nhàng gấp xấp hồ sơ xin việc lại và thẳng thắn đáp lời:
    -         Tôi đã gãy 2 chân để có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Không dễ dàng để có thái độ này đâu. Nó không thể thay đổi thưa ông. Các ông hãy giữ công việc của mình,… tôi sẽ giữ thái độ của tôi. Tôi xin lỗi, tôi không có ý gì đâu.
    Rồi anh ta quay xe lặn lại và lăn về hướng cửa ra ngoài.
    -         Khoan đã. – Một vị trong hội đồng gọi Raju lại. – Tôi đã phỏng vấn không biết bao sinh viên trong 25 năm qua. Ai cũng sẵn sàng nói “có” để có công việc. Anh từ đâu đến vậy, con trai?
    -         Xin lỗi ông! – Raju tỏ vẻ chưa hiểu câu nói vừa rồi.
    -         Chúng ta có nên thảo luận về mức lương không? – Ông ta đáp.
    -         Cảm ơn ông, cảm ơn! – Anh ứa lệ trong niềm hạnh phúc.




    Một câu chuyện vô cùng ý nghĩa và sâu sắc, thật đáng để mỗi người chúng ta học hỏi. Tôi vẫn cứ ám ảnh mãi câu nói của Raju khi được đề nghị phải thay đổi thái độ của mình để có được công việc rằng "Tôi đã gãy 2 chân để có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Không dễ dàng để có thái độ này đâu. Nó không thể thay đổi thưa ông. Các ông hãy giữ công việc của mình,… tôi sẽ giữ thái độ của tôi.” Cũng vậy, tôi cũng như các bạn, mỗi người chúng ta đã trãi qua quá nhiều những biến cố trong cuộc đời, để trở nên còn người hiện tại, trở nên tôi của hôm nay, đừng vì một khó khăn thử thách trong cuộc sống mà đánh đổi tất cả những chân giá trị mà chúng ta đã xây dựng và theo đuổi bấy lâu nay, nếu có thể, hãy thay đổi theo hướng tốt hơn chứ đừng tệ đi.
    Nhiều lần tôi đã để mặc cho cuộc sống nó cuốn mình đi, cứ trôi dạt vô định mà không có một phương hướng cụ thể. Nhưng rồi cũng nhờ chính những đêm trằn trọc mất ngủ, chính những giây phút tĩnh lặng trong tâm hồn, chỉ mình tôi với tôi, tôi chợt nhận ra mình đang trên đà tuột dốc, đang phủ định lại những chân giá trị mà mình đã chọn lựa. Tôi tự vấn bản thân tại sao mình lại trở nên như vậy? Và cũng chính những lúc đó, tôi thấy mình cần phải dừng ngay những suy nghĩ, những thái độ, những hành động chưa đúng đắn của mình, và phải làm một điều gì đó để thoát ra khỏi nó. Chỉ cần chúng ta nhìn nhận đúng vấn đề của bản thân mình, tự động tiềm thức sẽ mách bảo chúng ta cần phải làm gì để vượt qua những khó khăn thử thách đó, và để cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn.
    Điều cuối cùng và quan trọng nhất tôi muốn nhắc đến đó chính là mỗi người chúng ta cần những khoảng không tĩnh lặng, chỉ mình ta với ta, để suy ngẫm về chính bản thân mình, suy ngẫm về những gì mình đã trải qua, nhìn nhận những gì mình đã làm tốt hoặc chưa tốt, những gì mình cần phải thay đổi và hướng đến trong tương lại. Và đừng quên chọn cho mình những chân giá trị sống đích thực, những giá trị mang lại cho bản thân mình một cuộc sống thịnh vượng, bình an và hạnh phúc, và không những thế, sự thịnh vượng, bình anh và hạnh phúc trong tâm hồn mỗi người chúng ta sẽ còn được lan tỏa đến tất cả mọi người xung quanh chúng ta.

    Hãy sống một cuộc sống thật sự giá trị bạn nhé.

    Nguyễn Quốc Bửu
    Ngày 10/07/2016

    P/s: Tất cả chỉ là quan điểm cá nhân của bản thân mình, không có đúng hoặc sai. Mong nhận được sự chia sẽ.

    Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

    Cuộc sống như cơn mưa rào, không có ô hãy cố gắng chạy

    Theo đuổi giấc mơ, nắm giữ vận mệnh bản thân, cuộc sống cũng như những thành tựu của bạn ngày hôm nay là kết quả của quá trình nỗ lực ngày hôm qua.

    • Cuộc sống như cơn mưa rào, không có ô hãy cố gắng chạy

    Cuộc sống nhiều lúc như một cơn mưa rào, nếu không có ô, hãy cố gắng chạy. Kiên trì theo đuổi ước mơ, chủ động nắm giữ vận mệnh của mình, cuộc sống của bạn sẽ thăng hoa.
    Một ngày, A và B cùng đi dạo trên đường, đột nhiên trời đổ mưa, A liền co cẳng chạy thật nhanh để trốn mưa, thế nhưng đứng bên cạnh A, B vẫn bình thản đứng nguyên tại chỗ, chả có vẻ gì là muốn chạy cả. Thấy vậy A rất ngạc nhiên, liền chạy lại và hỏi B:“Những người khác trên đường thấy trời mưa đều chạy, mà tại sao cậu vẫn cứ bình thản đứng ở đây vậy?". B liền trả lời: "Tại sao tôi phải chạy, chẳng lẽ ở đằng trước trời không mưa sao? Đằng nào thì chỗ nào cũng mưa, nên tại sao tôi phải lãng phí sức lực của mình để mà chạy cơ chứ?".
    Có một câu chuyện như thế này:
    Có một câu chuyện như thế này:
    A và B trong câu chuyện này cho ta thấy hai biểu hiện hoàn toàn trái ngược khi phải đối mặt với cùng một vấn đề. Một người cố gắng chạy thật nhanh trong cơn mưa tầm tã, một người ngay cả khi trời mưa to vẫn bình thản hơn bao giờ hết. Mặc dù chạy và không chạy đều là trong cơn mưa tầm tã, nhưng tâm lý khác nhau, quá trình khác nhau, và kết quả tất nhiên là cũng khác nhau.
    "Cố gắng chạy” là biểu hiện của một thái độ tích cực, và tâm lý tích cực này sẽ khiến con người không do dự, không oán trách, sẵn sàng đối mặt với những vất vả gian nan trong cuộc sống. Còn “ bình thản” ở đây là biểu hiện một thái độ tiêu cực, khi đối mặt với các khó khăn thường bị động, không suy nghĩ, và luôn muốn trốn tránh.
    “Cuộc sống cũng như những thành tựu của bạn ngày hôm nay là kết quả của sự nỗ lực ngày hôm qua; trong khi đó, cuộc sống và những thành tựu của bạn ngày mai phụ thuộc vào sự nỗ lực ngày hôm nay của bạn”.
    Bất kể cuộc sống của bạn hiện nay như thế nào, bạn cũng không thể oán trách ai, cũng không thể phàn nàn về cuộc sống, và bạn càng không thể đổ lỗi cho xã hội, mà bạn cần tích cực, lạc quan để chấp nhận mọi thứ cuộc sống đem lại cho bạn.
    Trân trọng những gì bạn đang có, cảm ơn hiện tại, sống một cuộc sống bình thường theo cách không đơn giản, chỉ cần bạn nghĩ mình làm tốt hơn người khác thì bạn sẽ trở thành con người cố gắng chạy trong mưa bão, bằng bất cứ giá nào, chủ động tạo ra cơ hội cho mình, đương đầu với khó khăn, bạn sẽ thành công.
    Có một bộ phận người, họ sinh ra đã là cành vàng lá ngọc, ngay từ lúc họ được sinh ra họ đã có cuộc sống nhung lụa, trong học tập cũng như trong công việc họ đều thuận buồm xuôi gió. Tuy nhiên, đa số con người chúng ta đều xuất thân từ những gia đình bình thường, tất cả mọi cơ hội đều là do chúng ta tự tạo ra.
    Chúng ta phải nỗ lực và phấn đấu không ngừng, quan trọng là phải có một ý chí vững vàng để sẵn sàng chịu đựng được mọi thăng trầm trong cuộc sống.
    Nếu như bạn không có ô, vậy bạn hãy cố gắng chạy! Sẽ có một ngày, khi bạn đứng trên đỉnh cao của cuộc sống, bạn sẽ cảm ơn sự phấn đấu của mình ngày hôm nay.
    Hằng Phương
    Theo Trí Thức Trẻ

    Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

    Xúc cảm của Tình Yêu

    Tình yêu, sự lãng mạn và tình dục đều là những xúc cảm có thể dẫn dắt con người đến những thành quả phi thường. Khi được kết hợp lại với nhau, ba cảm xúc này có thể biến một người bình thường thành thiên tài.

    Tất cả những người từng rung động vì tình yêu đích thực đều biết rằng tình yêu sẽ để lại những dấu vết vĩnh viễn trong trái tim họ. Những ai không được kích thích bởi tình yêu để đạt được những thành quả to lớn, là người tuyệt vọng - họ đã chết, dù họ có vẻ đang sống.


    Nếu bạn cho mình là người kém may mắn vì bạn đã từng yêu và thất bại thì bạn sai rồi. Người đã yêu thực sự không bao giờ thất bại hoàn toàn. Tình yêu vốn kỳ lạ và bất thường. Nó đến một cách tự nhiên, và ra đi không hề báo trước. Hãy chấp nhận và tin tưởng khi có nó, nhưng đừng phí thời gian lo lắng về sự ra đi của nó. Lo lắng cũng không bao giờ mang tình yêu trở lại được.

    Cũng phải gạt bỏ cái ý nghĩ rằng tình yêu chỉ đến một lần trong đời. Tình yêu có thể đến rồi đi, không biết bao nhiêu lần, nhưng không có cuộc tình nào tác động đến bạn giống cuộc tình nào. Có thể tồn tại cuộc tình để lại dấu ấn sâu đậm nhất so với những cuộc tình khác, nhưng tất cả nhứng cuộc tình đều để lại cho bạn những kinh nghiệm tích cực, trừ trường hợp những người trở nên thù hận hoặc chán đời khi tình yêu ra đi.

    Ngay cả những kỉ niệm về tình yêu cũng có thể  nâng bạn lên và kích thích trí tuệ của bạn. Thỉnh thoảng bạn hãy trở về với quá khứ, và để tâm hồn bạn ngập tràn trong những ký ức tuyệt đẹp về tình yêu đã ra đi. Điều đó sẽ xua tan đi những lo âu và phiền muộn hiện tại, và cho bạn một lối thoát khỏi thực tại không mấy tốt đẹp. Và có thế, trong cuộc rút lui tạm thời này, rút lui vào thế giới ảo huyền, cõi vô thức của bạn sẽ mang đến cho bạn những ý tưởng hoặc kế hoạch có khả năng thay đổi hoàn toàn tình thế hiện tại của bạn về tiền tài cũng như tinh thần.

    Đừng nên thất vọng về tình yêu, và sẽ không có sự thất vọng nào cả nếu người ta hiểu được sự khác biệt giữa xúc cảm tình yêu và tình dục. Tình yêu là một cảm xúc mang rất nhiều sắc độ, cung bậc, nhưng mạnh mẽ và nồng cháy nhất khi có sự hòa trộn giữa xúc cảm yêu thương và tình dục.


    Những cuộc hôn nhân hoặc những mối quan hệ theo thỏa thuận, không có sự hòa hợp giữa tình yêu và tình dục, sẽ không thể hạnh phúc và hiếm khi kéo dài. Chỉ tình yêu, hoặc chỉ tình dục không thôi đều không mang lại hạnh phúc. Tình yêu thuộc về tâm linh, tình dục thuộc về sinh lý. Không có trãi nghiệm nào động chạm tới cảm xúc của con người với một sức mạnh tâm linh lại có thể gây hại cho con người, trừ phi là thông qua sự ngu dốt và ghen tuông.

    Nếu trong tâm trí có một hoặc nhiều cảm xúc tiêu cực, điều đó sẽ đầu độc tâm trí con người, tiêu diệt ý thức của họ về lẽ công bằng và sự hành xử đúng mực. Cũng giống như một nhà hóa học có thể điều chế một chất độc chết người bằng cách trộn lẫn một số đơn chất vô hại. Xúc cảm tình dục và ghen tuông, khi được hòa trộn với nhau, cũng có thể trở thành một chất độc chết người như thế.

    Tình yêu là một tình cảm có tác dụng như van an toàn, mang lại cân bằng, lý trí và tinh thần xây dựng. Không còn nghi ngờ gì nữa, tình yêu là kinh nghiệm vĩ đại nhất trong cuộc sống. Nó giúp bạn liên thông được với trí tuệ vô biên. Khi tình yêu dẫn dắt cảm xúc, nó sẽ đưa bạn đến với các nổ lực sáng tạo. Con đường trở thành thiên tài bao gồm sự phát triển, điều khiển và sử dụng tình dục, tình yêu và sự lãng mạn. Nói một cách ngắn gọn, quá trình này có thể được diễn tả như sau:

    Hãy khuyến khích sự hiện diện những xúc cảm tích cực, để chúng là những ý nghĩ chi phối tâm trí bạn, và hãy ngăn cản những xúc cảm tiêu cực. Trí tuệ là một sinh vật sống theo thói quen. Nó lớn mạnh được là nhờ sự nuôi dưỡng của những suy nghĩ chi phối nó. Nhờ sức mạnh ý chí, con người có thể ngăn chặn cũng như khuyến khích bất kỳ xúc cảm nào. Kiểm soát trí tuệ qua sức mạnh ý chí hoàn toàn không khó. Sự kiểm soát này sẽ đến từ lòng kiên trì và thói quen. Bí quyết của việc kiểm soát nằm ở việc hiểu rõ quá trình chuyển hóa năng lượng tình dục. Khi bất cứ xúc cảm tiêu cực nào hiện diện trong tâm trí bạn, bạn có thể chuyển hóa nó thành một xúc cảm tích cực, đơn giản bằng cách thay đổi suy nghĩ của mình.


    Khi bên cạnh xúc cảm tình yêu và tình dục mà có thêm sự lãng mạn thì rào cản giữa trí tuệ hữu hạn của con người và trí tuệ vô biên được dỡ bỏ. Khi đó, thiên tài xuất hiện.


    -Napoleon Hill, Think an Grow Rich-

    Mẹ và cuộc hành trình của bạn

    Khi bạn bước vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.



    Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn bằng cách khóc suốt đêm dài.

    Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bỏ chạy khi mẹ gọi.

    Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữ ăn với tất cả tình yêu. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quăng đĩa xuống đất.

    Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dùng chúng tô lên mặt bàn ăn.

    Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

    Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn dến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên” Con không đi”

    Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

    Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

    Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

    Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đã dến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng hề quay lại.

    Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xem phim. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

    Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn không được xem những chương tình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợ khi nào mẹ ra khỏi nhà rồi bật lên xem.

    Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo rằng mẹ không biết thế nào là sành điệu.

    Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trạihè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

    Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ dợi sự chào đón của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

    Khi bạn 16 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến nửa đêm.

    Khi bạn 18n tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

    Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi xách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạmbiệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

    Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp” Đó không phải là chuyện của mẹ”

    Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai, Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời” Con không muônd giống mẹ”

    Khi bạn 22, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cám ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch châu Âu không.

    Khibạn 23, mẹ sắm sửa hết đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

    Khi bạn 24, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi vè những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu ”Con xin mẹ đấy”

    Khi bạn 25, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo rằng mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cám ơn mẹ bằng cách dọn đến ở một nơi xa tít.

    Khi bạn 30, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo rằng” Mọi việc giờ khác xưa rồi”

    Khi bạn 40, mẹ gọi để nhắc bạn nhớ sinh nhật của một người thân. Bạn cám ơn mẹ bằng câu trả lời” Con thật sự bận mẹ ạ”

    Khi bạn 50, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài “ Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào”

    Và rồi một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tấ cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành “Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi..có thể cai trị cả thế giới”

    Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng với người ta gọi là MẸ, dù rằng một số người có thể không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng điều gì có thể thay thế mẹ được. Hãy trân trọng từng giây phút, dù rằng không phải lúc nào mẹ cũng là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn.

    Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muôn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình “ Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”

    Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỷ niệm yêu mến của qúa khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
    Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có NGƯỜI.

    Trích: Hạt giống tâm hồn

    LƯU TRỮ WEBSITE