"TRƯỚC HẾT HÃY TÌM KIẾM NƯỚC THIÊN CHÚA VÀ ĐỨC CÔNG CHÍNH CỦA NGƯỜI, CÒN TẤT CẢ NHỮNG THỨ KIA, NGƯỜI SẼ THÊM CHO" MT 6,33

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Hiệu ứng chuồn chuồn

Đó là một buổi chiều của mùa hạ, khi mà bên ngoài trời bắt đầu tối sầm lại, mây đen đùng đùng kéo đến, báo hiệu chuẩn bị có một trận mưa lôi đình sắp diễn ra. Mình đang ngồi chăm chú tập trung vào những trang sách đặt trên bàn làm việc trong văn phòng, cũng chẳng thèm mải mai chú ý chuyện gì sắp diễn ra bên ngoài kia. 


Bất chợt, một thứ âm thanh gì đó là lạ đập vào tai, làm phân tán sự tập trung của mình. Ban đầu âm thanh chỉ nho nhỏ, nhưng mỗi lúc một lớn dần, lớn dần, có thể do sự tập trung của mình vào cái thứ âm thanh đó mỗi lúc một nhiều hơn, khiến cho mình cảm giác rằng âm thanh đang to dần lên.

Được một lúc, sự hiếu kỳ và tò mò trong con người mình bắt đầu trỗi dậy. Mình gập sách lại, ngước mắt lên nhìn về hướng âm thanh đó đang phát ra. Đó là một cửa sổ nhôm, dạng cửa lùa, cửa đang mở, và một con chuồn chuồn đang đâm đầu vào tấm kính của cửa sổ, nó đang cố gắng để thoát thân ra bên ngoài.

Mình chợt nghĩ, đúng là một con vật ngu si. Nó chỉ cần lùi lại một chút, đập cánh bay về hướng bên trái, hoặc bên phải, là có thể thoát thân rồi. Thế là mình đứng lên đi về hướng con chuồn chuồn, đưa tay kéo cánh cửa sổ đang mở về một bên, chừa một khoảng trống để con chuồn chuồn thoát ra bên ngoài, và nó nhanh chóng bay vút vào bầu trời và mất hút không còn trông thấy nữa.


Quay trở lại cái bàn với cuốn sách còn đang dang dở, mình chưa thể nào tập trung lại được. Hình ảnh con chuồn chuồn cứ ám ảnh trong tâm trí mình. Một chút suy nghĩ thoáng qua trong đầu rằng Thiên Chúa tạo nên loài vật vô tri vô giác, chỉ biết sống theo bản năng của chúng. Còn con người thì Ngài dựng nên có linh hồn, có trí khôn, có cảm xúc. Ấy thế mà, đã bao nhiêu lần mình đã thật sự sống đúng như một con người thật sự hay chưa? Hay chỉ tồn tại theo bản năng của một loài vật nào đó?

Đã bao nhiêu lần, khi đứng trước những căng thẳng, những bế tắc trong cuộc sống, ta đã hành động giống như con chuồn chuồn kia, cứ đập cánh trong vô định mà không cần biết rằng nó có thoát ra được bên ngoài hay không. Tại sao mỗi khi gặp bế tắt, không có lối thoát trong cuộc sống, chúng ta lại không dừng lại tại nơi xảy ra vấn đề, chấp nhận lùi lại một bước, chấp nhận chậm đi một nhịp, để có thể nhìn nhận một cách khách quan và thấu đáu về vấn đề của mình. Giống như con chuồn chuồn, nó chỉ cần bay lùi lại là có thể thấy được con đường thoát thân cho mình rồi. Nó thì không suy nghĩ được như vậy, nhưng chúng ta, chúng ta có thể đấy.

Đã bao nhiêu lần, khi đứng trước một vấn đề, chúng ta biết rằng nếu cứ tiếp diễn, mọi chuyện sẽ ngày càng trở nên tồi tệ hơn, nhưng chúng ta lại không đủ dũng khí đế kết thúc những hành động không mang lại kết quả tốt đẹp đó. Con chuồn chuồn nó chỉ biết đập cánh và đâm đầu vào tấm kính cửa sổ, vì nó không còn một sự lựa chọn nào khác. Nhưng chúng ta thì khác, chúng ta có quyền đâm đầu vào một bức tường kiêng cố không sức mạnh nào có thể đánh sập nó, hoặc là chấp nhận lùi lại một bước để tìm một ngã rẽ khác tốt hơn cho chính mình.


Vì vậy, hãy bình tâm trước những biến cố trong cuộc sống đang xảy đến với mình. Hãy đối diện với nó, đối diện với chính bản thân mình và tự hỏi: 
  • Tại sao sự việc này lại xảy đến với mình? 
  • Mình đã làm gì hoặc mình đã không làm gì trước đó, để sự việc diễn ra như vậy? 
  • Giờ đây, mình có thể làm gì để mọi việc trở nên tốt đẹp hơn? 
  • Mình sẽ học được những gì từ biến cố này? 
Và rồi, hãy thinh lặng, hãy lắng nghe giọng nói nho nhỏ nơi đáy lòng mình, và làm theo những gì nó mách bảo, mình tin rồi mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn. 

Bạn thân mến! Cuộc sống là một chặng hành trình dài, do đó, có đôi lúc chúng ta cần lắm những điểm rơi, những khoảng lặng trong tâm hồn, để đối thoại với chính mình, để nhìn nhận lại con đường mình đã đi qua, để nhìn về con đường sắp tới mình cần phải hướng đến, và để mình không bị lạc giữa đường đời vạn nẽo. Quan trọng nhất là để mình không bị đánh mất giá trị của bản thân, không bị đánh mất phẩm chất và nhân cách riêng của chính mình. "Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến."

Cầu chúc những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống sẽ đến với bạn, bạn của tôi.


Nguyễn Quốc Bửu

Bài học từ những cây cầu

Miền Tây quê mình được mênh danh là vùng đồng bằng sông nước, với chín nhánh sông mang tên Cửu Long. Nếu có dịp về thăm nơi đây, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên bởi số lượng những cây cầu bắt qua những nhánh sông, những con kênh rạch nhiều vô số kể, không tài nào đếm cho siết.

Vài năm trở lại đây, do nhu cầu phát triển lưu thông đường bộ, để thuận tiện cho việc giao thương, phát triển kinh tế xã hội, thì những cây cầu nhỏ bé và củ kỹ đả không thể có đủ khả năng để tiếp đón một lượng xe cộ khổng lồ lưu thông qua nó hàng ngày, thế là những cây cầu mới, kiên cố và chắc chắn được xây dựng lên, nằm san sát bên những cây cầu đã cũ kỹ từ lâu đời. Những cây cầu cũ thì thấp lè tè bên dưới, gồ ghề lõm chõm, không như những cây cầu vừa được xây mới, sừng sững và cao vút bên trên, khiến ai đi kề bên nó cũng phải ngước lên nhìn. Tùy vào vị trí thuận tiện mà có khi những cây cầu mới có nơi được xây bên trái, có khi được xây bên phải những cây cầu cũ, và những cây cầu đều có nét đặc trưng tương đối giống nhau.


Một lần trên đường từ Miền tây ngược về Sài Gòn, khi đi qua 1 cây cầu cũ, song song bên hướng ngược lại là một cây cầu mới, người em đi cũng hỏi một câu ngây ngô với vẻ hơi thất vọng:

- Ủa anh, lúc đi từ Sài Gòn về Miền Tây, em thấy cây cầu mới phía bên kia đường, tưởng khi về sẽ được đi trên đó, sau bây giờ nó vẫn nằm hướng ngược lại???

Thật ra khi từ Sài Gòn xuôi về miền tây, em ấy đã được đi trên những cây cầu mới mà không hề hay biết, vì những cây cầu mới cao vút bên trên và che khuất những cây cầu cũ nằm bên cạnh nó. Chỉ những khi đi trên những cây cầu cũ, em ấy mới ngước nhìn lên những cây cầu cao và ước ao được đi trên đó. Ngẫm nghĩ về câu chuyện đó mình lại liên tưởng đến vài điều trong cuộc sống của chúng ta...

1. Có đôi khi chúng ta đang ở trên đỉnh cao của niềm vui, hạnh phúc và tình yêu thương, sự thành công,... mà mình không nhận ra, cứ mãi chạy đi kiếm tìm những thứ xa vời ở tận đâu đâu, như người em đang đi trên cây cầu cao mà không nhận thức được rằng mình đang đứng trên nó. Người ta vẫn hay nói "xa tận chân trời, gần ngay trước mắt". Hãy trân trọng những gì mình đang có, và hãy tìm kiếm niềm vui, hạnh phúc và bình an trong những điều nhỏ nhặt và đơn giản nhất.

2. Một vài người khi đứng ở vị trí dưới đáy của xã hội, họ nhìn những người thành công với con mắt ngưỡng mộ, và ao ước có được vị trí đó, để rồi khi chinh phục được đỉnh cao của thành công, khi đứng trên bệ của danh vọng, họ không còn nhìn thấy những người thấp kém đứng bên dưới ngước nhìn lên mình nữa, họ quên rằng chính họ cũng từng đứng ở vị trí đó. Vì vậy, khi chúng ta đã được một vị trí nhất định nào đó, đừng mãi ngước nhìn lên trên, hãy cúi xuống để thấy còn nhiều người bên dưới và hãy kéo mọi người lên cùng với mình. Bởi vì sao? Nếu chúng ta muốn đi nhanh, hãy đi một mình, nhưng nếu chúng ta muốn đi xa, hãy cùng đi với đồng đội của mình. Khi chúng ta giúp được nhiều người thành công chúng ta càng trở nên thành công hơn. Nên đừng ngại chia sẽ những gì mình học hỏi được cho mọi người nhé.


3. Sống là phải có mục tiêu, mục tiêu càng rõ ràng và cụ thể chúng ta càng dễ dàng đạt được nó. Như người em trong câu chuyện ước ao được đi trên những cây cầu cao bên trên, rất cụ thể. Hãy ngắm những mũi tên của mình lên những vì sao xa tít trên bầu trời, trường hợp xấu nhất không bắn trúng những vì sao thì đôi khi nó có thể chạm được tới mặt trăng, vẫn tốt hơn là chúng ta cứ mãi chĩa mũi tên vào trần nhà mình. 


Nguyễn Quốc Bửu

Nghịch cảnh càng giúp bạn mạnh mẽ hơn


Cuộc sống không phải lúc nào cũng toàn màu hồng như bạn nghĩ. Và có đôi lúc cuộc sống đẩy bạn đến nơi mà bạn không hề muốn, nhưng cuộc sống vốn dĩ nó như vậy, tuy nhiên, việc chọn lựa đứng lên hay gục ngã hoàn toàn là do bạn.

Khi cuộc sống quá khắc khe với bạn, đừng vội đầu hàng nó. Mỗi một biến cố xảy đến đều là sự sắp đặt của đấng tạo hóa, nó dành sẵn cho bạn, bạn không thể tránh né hoặc chuyển nó cho ai khác được. Nhưng một điều tuyệt diệu mà nhân loại đã khám phá ra, đó chính là thái độ của mỗi người chúng ta. Nếu bạn đón nhận những biến cố xảy đến với bạn với một thái độ tiêu cực, bạn than vãn, bạn trách móc, bạn đau đớn và rồi bạn gục ngã, cuối cùng sự việc cũng không thay đổi được gì, nhưng chính điều đó đã hủy hại cuộc đời bạn. Ngược lại, bạn đón nhận nó với một thái độ tích cực, những thách thức giúp bạn trưởng thành hơn, bạn có thể tích lũy được vốn sống cần thiết mà những người khác không có được, nếu như bạn đủ sáng suốt để nhận ra điều đó. Và thông thường, đa số mỗi người chúng ta điều suy nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng tiêu cực, điều này dễ hơn nhiều sơ với chiều hướng ngược lại.
Ở cái tuổi 23, mình cảm thấy những biến cố là cần thiết cho mỗi người chúng ta, mình không mong những điều tồi tệ nhất xảy đến với các bạn, ý mình là chúng ta cần phải dám đương đầu với những khó khăn, thách thức, trở ngại trong cuộc sống, để từ đó bạn học hỏi được nhiều thứ, và trên hết là rèn luyện cho mình một tính cách và thái độ sống tích cực, không đầu hàng trước ngịch cảnh.
Năm 12 tuổi, một biến cố lớn đã xảy đến với gia đình mình, người Ba mà mình hằng thương yêu, kính trọng và thần tượng đã mất trong một cơn bệnh hiểm nghèo. Mọi gánh nặng gia đình chất lên vai Mẹ, và cũng từ đó mình phải làm những công việc mà trước đó mình chưa bao giờ đụng đến nó, để phụ giúp gia đình, giảm bớt ghánh nặng cho Mẹ. Tuy nhiên ngay lúc đó, mình không hề nghĩ rằng, chính những việc nhỏ nhặt nhất mình đã làm sẽ mang lại cho mình những kinh nghiệm sống quý giá mà không phải ai cũng có được.
Rồi năm lớp 12, năm cuối cùng và cũng là năm học quan trọng nhất của thời học sinh, một số vấn đề về tình cảm, khiến mình buồn bã và xuống tinh thần rõ nét, vì vốn dĩ bản thân mình là người sống tình cảm. Không biết làm gì để quên đi những chuyện không vui đó, thế là mình lao vào học, học và học. Học ngày, học đêm, học không ngừng nghỉ, mình cảm nhận sự tập trung của mình đã đạt đến đỉnh điểm trong khoản thời gian đó. Và thế là mình đỗ đại học với mức điểm kha khá, ngoài sức tưởng tượng của mình. Các bạn thấy đó, đứng trước sự mất mát, các bạn hoàn toàn có quyền lựa chọn, hoặc là buông xuôi, hoặc là đứng lên và bước tiếp. Mình đã chọn cách để lại sau lưng mọi sự, tự đứng lên và đi tiếp, và mình đã làm được. Bạn cũng nên như vậy, khi đối mặt với những điều tương tự, bạn nên sáng suốt để nghĩ xem điều gì thật sự quan trọng mình cần phải làm, và tập trung tất cả tâm trí vào mục tiêu đó, chắc chắn bạn sẽ đạt được.
Những khó khăn hôm nay sẽ là bước đệm đưa bạn đến những thành công trong tương lai. Chính vì vậy, đừng bao giờ bạn có thái độ đầu hàng hay chấp nhận số phận, hãy mạnh mẽ đương đầu, vượt qua nó, bạn sẽ đến được với những chân trời mới dành riêng cho những người chiến thắng. Có một câu nói vui như thế này: “Tại sao lại chán đời, phải sống sao cho đời nó chán”. Các bạn hãy như vậy nhé!

Kasim Nguyễn

LÀM THẾ NÀO ĐỂ THỜI GIAN CỦA BẠN CÓ GIÁ TRỊ HƠN?


CHÚNG TA KHÔNG MUA MỌI THỨ BẰNG TIỀN, MÀ CHÍNH BẰNG THỜI GIAN

Nhiều người trong số chúng ta vẫn luôn cho rằng mình bỏ tiền ra để mua một thứ gì đó, ví dụ như một căn nhà, một chiếc xe, một chiếc điện thoại,… Nhưng hầu hết trong chúng ta không ai nghĩ rằng, cái mà chúng ta bỏ ra để chi trả cho những thứ mà chúng ta sở hữu không phải là tiền, mà đó chính là “thời gian” của bạn. Có người bỏ ra thời gian ba tháng lương để sắm một chiếc điện thoại đời mới, người khác dùng một năm làm việc của mình để tậu một chiếc xe, hoặc đánh đổi 10 năm lao động để có thể sở hữu được một căn nhà họ mơ ước. 

Nếu bạn đã biết chúng ta dùng “thời gian” của chính mình có để chi trả cho bất kỳ món đồ nào mà chúng ta muốn sở hữu, vậy có bao giờ bạn tự hỏi rằng tại sao cùng là một chiếc xe đó, bạn phải mất một năm làm việc cật lực để có thể có được nó, trong khi người khác chỉ mất sáu tháng hoặc thậm chí là ba tháng là đã có thể sở hữu một chiếc xe tương tự như của bạn? Lí do ở đây là vì thời gian của họ có giá trị hơn của bạn, hay nói một cách khác đi là trong cùng một lượng thời gian tương đương nhau, người khác tạo ra nhiều giá trị hơn so với bạn, chính vì vậy, họ chỉ cần bỏ ra ít thời gian là có thể sở hữu được một thứ gì đó mà bản thân bạn phải tiêu tốn một lượng thời gian gấp nhiều lần như vậy mới có được.

Vậy câu hỏi đặt ra là Làm thế nào để thời gian của chúng ta trở nên có giá trị hơn? Mình không bàn về chủ đề quản lý thời gian, vì đây là một chủ đề rất lớn, và có rất nhiều chuyên gia trong lĩnh vực này đã chia sẻ về khoa học quản lý thời gian, cách thức sử dụng thời gian như thế nào để gia tăng hiệu quả trong công việc cũng như cuốc sống của mọi người, bạn có thể dể dàng tham khảo những nội dung này từ nhiều nguồn như mạng hoặc sách báo. Một khía cạnh khác trong việc quản lý thời gian mà mình muốn chia sẻ với các bạn, đó là chúng ta nên làm như thế nào để từng giây từng phút của cuộc đời mình trôi qua không trở nên vô nghĩa, không những thế mà nó còn có thể tạo ra thêm nhiều giá trị cho chính bản thân mình và cho nhiều người khác. Và chính những điều này sẽ giúp cho thời gian của chúng ta trở nên có giá hơn, bạn sẽ làm được nhiều việc hơn, đồng nghĩa với việc bạn sẽ ngày càng tiêu tốn ít thời gian hơn là đã có thể sở hữu được những thứ mà bạn mong muốn trong khi người khác phải tốn lượng thời gian nhiều hơn so với bạn, nếu như họ không biết và áp dụng những điều này vào trong công việc và cuộc sống của họ.

Để thời gian của chúng ta có giá trị hơn, bạn cần phải sử dụng nó một cách hợp lý hơn, có mục đích và ý thức hơn, đừng để một phút giây nào trôi qua mà nó không làm gia tăng thêm bất cứ giá trị nào cho bạn. Muốn làm được điều đó mình chia sẻ với các bạn ba ý tưởng mà mình tin chắc một điều rằng sẽ làm thay đổi suy nghĩ và hành động của bạn về việc sử dụng thời gian mãi mãi.

1. Quy trình hóa các công việc bạn làm và đơn giản hóa chúng.

Khi chúng ta đảm nhận bất cứ một công việc gì, bạn phải quy trình hóa nó, làm cho nó trở nên đơn giản đến mức ai cũng có thể thực hiện được. Và khi đã quen dần với cách thức thực hiện chúng, bạn hãy bắt đầu tập gia tăng tốc độ hoàn thành công việc đó lên mức nhanh nhất có thể. Như vậy, bạn sẽ rút ngắn được thời gian dành cho chúng, đồng nghĩa với việc bạn sẽ có thể giải quyết được nhiều việc hơn, tạo ra được nhiều giá trị hơn trong cùng một khoản thời gian nhất định.

Nhưng có một điều bạn phải nên lưu ý rằng nhanh ở đây phải đi cùng với sự chính xác. Có nghĩa bạn phải thật cẩn trọng để đảm bảo rằng công việc được hoàn thành vừa nhanh chóng và cũng vừa phải đúng với yêu cầu được đặt ra. Đôi khi tốc độ nhanh sẽ đi kèm với cẩu thả, điều này rất dễ dẫn đến việc mắc lỗi trong quá trình thực hiện công việc, và khi đó bạn phải quay lại bước kiểm tra và khắc phục các sai phạm nếu có, điều này sẽ khiến bạn phải mất nhiều thời gian hơn so với việc “chậm mà chắc”.

Thầy Lê Thẩm Dương có câu nói rất nổi tiếng mà mình thấy cực kỳ sâu sắc là “muốn nhanh thì phải từ từ”, để nói lên sự cẩn thận trong từng việc mình làm, không nóng vội đốt cháy giai đoạn. Khi bắt đầu thực hiện bất cứ một công việc gì, bạn cứ từ từ thực hiện sao cho thành thạo nhất, không cần phải nhanh, mà quan trọng là kết quả công việc phải được hoàn thành một cách tốt nhất. Và khi các bạn đã quen dần với quy trình thực hiện công việc đó rồi, khi đó mới bắt đầu học cách gia tăng tốc độ lên để rút ngắn khoản thời gian hoàn thành chúng.

Hơn nữa, trong môi trường công sở, việc quy trình hóa và đơn giản hóa các công việc bạn làm sẽ giúp bạn dễ dàng hướng dẫn lại cho những người sau hoặc nhân viên cấp dưới, để họ có thể thay bạn làm công việc đó một cách nhanh chóng và chính xác không kém gì bạn. Và khi đào tạo được nhân viên bên dưới làm những công việc thay mình thì khi đó bạn mới có thể thăng tiến lên những vị trí cao hơn được, đó là một trong những con đường dẫn bạn tới thành công hơn.

2. Đặt mục tiêu và kế hoạch cho bất cứ việc gì bạn muốn thực hiện

Dù là trong công việc hay cuộc sống, thì chúng ta cũng phải nên đặt ra những mục tiêu cho riêng mình, mục tiêu dài hạn, mục tiêu ngắn hạn, mục tiếu tháng, mục tiêu tuần, mục tiêu ngày,… Nếu không đặt mục tiêu, chúng ta sẽ không biết được nơi mình muốn đến là đâu? Điều mình khao khát đạt được trong cuộc đời này là gì? Con người mình muốn trở thành trông như thế nào? Và còn nhiều điều vĩ đại khác nữa.

Chắc hẳn nhiều người trong chúng ta đã từng nghe qua câu chuyện “Alice lạc vào xứ sở thần tiên” rồi! Trong đó có một đoạn hội thoại giữa nhân vật Alice và con mèo Cheshire thế này:

- Alice: Xin hãy nói cho tôi biết, từ nơi này, tôi sẽ phải đi đường nào?

- Cheshire: Điều đó phụ thuộc vào nơi nào mà cô muốn đi tiếp?

- Alice: Tôi không quan tâm nhiều lắm tới nơi đó.

- Cheshire: Vậy thì nơi nào cô đến cũng thế cả thôi.

Đấy, đi mà không biết mình muốn đi đâu, đi đến đó để làm gì..., thì việc bạn lựa chọn con đường nào để đi không thực sự là một vấn đề quá quan trọng, con đường nào rồi cũng sẽ như nhau cả thôi, đó chính là kết quả của việc sống không có mục tiêu và hoài bão. Vì vậy, đặt ra cho mình những mục tiêu và hoài bão to lớn đó là nhiệm vụ quan trọng nhất của mỗi chúng ta khi được sinh ra trên cõi đời này. Giống như Mark Twain đã từng nói: “Có hai ngày quan trọng nhất trong đời bạn. Một là khi bạn được sinh ra. Hai là khi bạn biết được tại sao.” Bạn sẽ chỉ thấy cuốc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn khi bạn khám phá ra rằng mình được sinh ra trên cõi đời này để làm gì, và bạn nổ lực cố gắng từng ngày để hoàn thành cái sứ mệnh cao cả đó.

Mình sẽ không chia sẻ sâu về việc đặt mục tiêu như thế nào, điều mình muốn nói quan trọng hơn đó chính là ý nghĩa của việc đặt mục tiêu? Như đã nói ở trên, khi bạn không có mục tiêu bạn sẽ không biết mình nên làm công việc gì, mình nên phát triển những kỹ năng nào, thể loại sách mình nên đọc, những kinh nghiệm mình nên tích lũy để có thể giúp mình càng ngày càng hướng gần đến mục tiêu hơn. Ngược lại, khi đã có mục tiêu thật cụ thể và rõ ràng, tiềm thức sẽ tự động mách bảo bạn là làm như thế nào để có thể đạt được chúng, và làm thế nào để đạt được chúng một cách nhanh nhất có thể? Và khi đó, từng giây từng phút của bạn sẽ chỉ làm những việc có ích và mang lại giá trị cho bạn, không giống như những người sống vô định không biết ngày mai mình rồi sẽ đi đâu về đâu. Do đó, hãy đặt mục tiêu cho riêng mình và từng ngày từng phút luôn nghĩ về nó, rồi bạn sẽ hấp dẫn nó sẽ đến gần với bạn hơn trong thời gian rất ngắn thôi.

3. Đừng quá phí thời gian vào những thú vui tiêu khiển

Mỗi người đều có những sở thích riêng, những cách thức giải trí riêng, và chắc chắn một điều rằng không có cái nào là tốt hoàn toàn cũng chẳng có cái nào là xấu hoàn toàn, điều được cho là tốt với người này chưa hẳn đã hữu ích đối với người khác và ngược lại. Chơi game không hẳn là tốt nhưng cũng chưa chắc đã xấu; ngồi lê đôi mách không hẳn là tốt những không phải lúc nào cũng là vô bổ; bia rượu ai cũng cho là xấu nhưng cũng đôi lúc nó thật sự tốt,… Vì vậy, dù là bất cứ hình thức giải trí nào, nếu chúng ta biết cách sử dụng chúng có chừng mực, có ý thức và mục đích rõ ràng, thì những gì mọi người cho rằng là chưa tốt cũng có thể trở nên hữu ích và mang lại giá trị cho chúng ta.

Do đó, chúng ta cần phải cẩn trọng với những thú vui tiêu khiển, luôn phải tự hỏi rằng việc mình đang làm có mang lại giá trị gì cho mình không hay nó chỉ tiêu tốn thời gian của mình một cách vô bổ? Hãy tập cho mình những thói quen giải trí vừa lành mạnh vừa mang lại giá trị cho bản thân, có như vậy, thời gian của mình trôi qua sẽ không trở nên lãng phí.

Trên đây là ba ý tưởng mình học hỏi và đúc rút được từ kinh nghiệm của bản thân, mình mong muốn được chia sẽ với mọi người, cho những ai thật sự thấy những điều này hữu ích, có giá trị và mong muốn áp dụng vào cuộc sống của chính bản thân các bạn, để mỗi người trong chúng ta có thể từng ngày làm cho thời gian của mình trở nên có giá trị hơn.

Đương nhiên mỗi người sẽ có một cách suy nghĩ, cách nhìn nhận vấn đề riêng, ở đây không có đúng hoặc sai, chỉ là quan điểm cá nhân của mình và mong muốn được chia sẻ và học hỏi từ tất cả mọi người. Và hơn hết, khi mình viết ra đây, không phải để lên mặt dạy đời các bạn, bản thân mình còn phải cố gắng nhiều hơn nữa để có thể đúng như những gì mình đã chia sẻ. Vì vậy, điều lớn nhất mà mình mong muốn đó chính là có cái để lâu lâu đọc lại, mình tự vấn cũng như nhắc nhở bản thân phải luôn luôn kiểm soát những hành động của mình để thời gian trôi qua không trở nên vô nghĩa, hơn nữa còn tạo thêm nhiều giá trị cho chính mình và cho người khác.

Nguyễn Quốc Bửu
06/03/2018


Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

Tết của tuổi thơ

Tết âm lịch là dịp cho những ai đi xa có thời gian quay trở về để sum họp cùng gia đình, cùng ngồi lại với nhau bên mâm cơm ấm cúng cùng với những người thân thương, kể cho nhau nghe về những vui buồn suốt một năm đã trôi qua, chia sẽ với nhau nhưng ước muốn, những dự định trong năm mới.
Tết cũng là dịp đặc biệt để chúng ta nối kết tình thân trong gia đình, là dịp cho những ai xa xứ được trở về, được có thời gian để ở bên những người thân thương sau một năm dài mệt mỏi mưu sinh nơi xứ người.

Còn nhớ mãi những cái tết của tuổi thơ tôi. Ngày đó khi cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn về vật chất, nhưng những cái tết với tôi thật ấm cúng và đầy tình yêu thương gia đình, nơi đó có ba, có mẹ, có anh em tôi.
Hồi nhỏ, vì cuộc sống khó khăn nên các cô tôi phải rời bỏ quê hương để lên Sài Gòn lập nghiệp, mỗi năm chỉ về một lần vào dịp tết, nên tết là khoản thời gian gia đình có mặt đầy đủ và vui vẻ nhất. Có các cô về, dọn dẹp trang trí nhà cửa để đón tết, nhà nội tôi nhộn nhịp hẳn lên.
Nhờ thời đó, khi mà những gói mì tôm, cháo bịch và những thứ đóng gói tương tự còn là một thứ xa xỉ phẩm với gia đình tôi, các cô về mang theo một ít phở và hủ tíu gói từ Sài Gòn làm quà cho các cháu, anh em tôi thích lắm, mỗi nhà chỉ được vài gói nhưng quý vô cùng, để dành không dám ăn cứ sợ hết.

Ngày ông bà nội còn sống, cứ mỗi sáng mùng một Tết, sau khi đi lễ về là tất cà mọi người cùng tụ họp lại nhà nội để mừng tuổi ông bà và chúc tết nhau, các đứa cháu nhỏ như anh em tụi tôi sẽ được người lớn lì xì nên háo hức lắm. Hồi đó mỗi đứa chỉ được lì xì một hai ngàn đồng nhưng lớn lắm, với hai ngàn đồng anh em tôi có thể lại nhà ông năm trong xóm chơi trò điện tử Contra cả tiếng đồng hồ, và chỉ có tết tôi mới có tiền để tận hưởng cái thú vui này.
Tôi vẫn còn nhớ ngày đó ba hay dạy anh em tôi phải hiếu kính với những người đã sinh ra mình, những ai còn sống cũng như đã qua đời, đó không chỉ là ba mẹ, mà còn là ông bà, tổ tiên. Giống như câu nói dân gian rằng “Cây có cội, nước có nguồn, con người có tổ có tông”. Nên cứ mỗi dịp tết về, ba hay dẫn anh em tôi đi thăm từng nhà và chúc tết ông bà, cô dì chú bác, năm nào cũng như vậy, như nhắc anh em tôi luôn nhớ về nguồn cội của mình.
Nhớ có lần đến thăm ông bõ, ông cho anh em tôi mấy viên kẹo, ông nói là ông lớn tuổi rồi, Chúa gọi lúc nào thì đi lúc đó, năm mới ông không có gì cho tụi con, chỉ có mấy viên kẹo, sau này tụi con lớn lên có nhìn thấy kẹo thì còn nhớ và cầu nguyện cho ông bõ.
Cứ trước mỗi dịp lễ cầu nguyện cho các linh hồn đã mất vào mùng 2 Tết và tháng 11 dương lịch, có khi ba hoặc chú chín hay dẫn tôi đi rửa mộ của những ông bà tổ tiên đã mất, ngày đó còn nhỏ không biết những người đó là ai, cứ thấy ba kêu làm cỏ và xách nước rửa mộ thì làm theo vậy thôi. Nhưng rồi cứ mỗi năm lặp đi lặp lại như vậy nó trở thành mội thói quen đi sâu vào trong trí nhớ của tôi. Giờ đây các ngô mộ cũ ngày đó đã được làm mới khang trang, không cần phải mất công dọn rửa như ngày trước nữa, nhưng mỗi dịp lễ tôi vẫn không quên đến để thắp cho các ngày một nén nhang và câu kinh cầu nguyện.
Thời gian thắm thoát thoi đưa, thoáng cái mà ba đã đi cũng gần 15 năm, nhiều người thân thương ngày xưa giờ đã lớn tuổi, một vài người cũng đã không còn nữa. Những cái tết ấm cúng và đông vui bên gia đình như ngày xưa giờ đây chỉ còn trong trí nhớ. Thời gian qua đi, cảnh vật và con người đều đã thay đổi, chỉ có những bài học về sự hiếu kính với bậc sinh thành mà ba đã để lại cho tôi là còn mãi.
Cứ mỗi dịp mùng 2 Tết, dịp đặc biệt dành riêng để kính nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, những ai còn sống cũng như đã qua đời, tôi lại tìm đến mộ của những người thân, thắp cho mỗi người một nén nhang để tỏ lòng tôn kính và biết ơn. Có những người khi tôi sinh ra họ đã không còn, có những người tôi còn chưa biết họ là ai, chỉ nghe ba nói đây là tổ tiên của mình. Mùng 2 Tết năm nay thật ý nghĩa, buổi sáng đi lễ quê ngoại, buổi chiều đi lễ quê nội, cả hai cha giảng lễ đều chia sẻ chung một câu nói: “Sóng trước vỗ đâu, sóng sau đổ đấy”, như muốn nói với mọi người rằng hãy hiếu thảo với các đấng sinh thành của mình, để ngày sau con cháu lấy đó làm tấm gương mà noi theo. Tôi sẽ mãi ghi nhớ những điều này.
Còn nhiều lắm những ký ức đẹp về ngày Tết của tuổi thơ, cả tôi và bạn. Kỷ niệm sẽ luôn còn sống mãi trong lòng tất cả mỗi người chúng ta, hãy lưu giữ lại những khoảnh khắc của tuổi thơ để ngày sau nhìn lại còn có cái để mỉm cười, để nhớ, để kể cho nhau nghe về một thời ta đã…

Nguyễn Quốc Bửu
23/2/2018


Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Chẳng có gì rõ ràng... vậy chúng ta là gì của nhau...

Chẳng biết sao lại cứ hoang phí đời mình như thế, dồn hết tâm tưởng cho một điều không thể, đáng lẽ phải quên đi thì lại cứ để nó ngày một lớn lên, để rồi một ngày nào đó nhận ra chúng ta chỉ là bạn, mà nào có đúng nghĩa là bạn, có lần ta vui vì mình hơn bạn bè một chút thì cũng có lần ta đau đớn nhận ra rằng "không yêu thì tốt nhất đừng là gì của nhau".

Là chuyện yêu đương nửa vời quan tâm nửa vời, hay là chuyện một người yêuvà một người hờ hững, vội vàng đến rồi lại vội vàng đi, vội ngọt ngào sau lại vội xa cách... Mối quan hệ như thế không hiếm giữa cuộc đời này, người ta bảo đó là gia vị cuộc sống, chỉ khi nào mệt mỏi, khi nào quá vui ta tìm tới người chia sẻ chút ít niềm vui nỗi buồn để thấy rằng cuộc đời đâu đó vẫn có người lắng nghe ta...
Nhưng mấy ai có thể hiểu được, mối quan hệ chẳng thuộc về nhau ấy sẽ có một ngày giày vò ta trong từng nỗi nhớ, một người sẽ hy vọng người còn lại thì dửng dưng, một người tiến một bước thì người kia sẽ lùi một bước, mãi mãi chỉ là một nửa, chẳng phải bạn bè cũng chẳng thể là yêu...
Nó cũng có một người như thế, một người để nó cố chấp lao vào, cố chấp hy vọng, đứng yên thì nó sợ người sẽ quên mất, bước đến thì nó sợ người bỏ chạy, bỏ mặc thì nó lại sợ lỡ người quay lại thì sao... Ngày qua ngày nó vụn vỡ theo từng cảm xúc, chẳng rõ vì điều gì, chỉ là lòng chỉ thấy ấm áp với người ấy thôi...
Nó bảo với người rằng "chỉ cần người đừng biến mất, đừng biến mất giữa thế gian này", nó sợ, sợ không nhìn thấy người nữa nhưng nó nào hiểu, nhìn thấy mỗi ngày mà không thể thuộc về còn đáng sợ hơn rất nhiều, lưng chừng nỗi nhớ, lưng chừng niềm vui, nụ cười không tròn mà nước mắt cứ thế đua nhau rơi xuống. Đó là mối quan hệ biết rõ lòng nhau nhưng vẫn làm nhau đau đến lạ.
Nó ước được gặp người dù chỉ để nhìn thôi, người bằng xương bằng thịt chứ không phải người mà nó thường nhắn tin và gặp gỡ qua cái màn hình cứng ngắt kia, chỉ nhìn thôi không cần nắm tay không cần ôm... bởi vì nó chẳng có danh phận để nói những gì nó nghĩ chứ đừng nói đến trách móc hay hờn dỗi gì nhau...
Là nó bỏ mặc tất cả mọi thứ chỉ muốn tìm kiếm người, là nó chỉ chờ đợi duy nhất là người, là nó vui theo niềm vui của người, là nó đau khi nhìn thấy người buốn bã, là nó im lặng khi thấy người đang bên một người khác... Là giữa biển người xô bồ, mọi thứ mệt nhoài, tất cả chỉ muốn ngừng thở thì tim nó cũng chỉ nghĩ đến người , đôi lúc muốn điên cuồng nói ra tất cả trải cho hết lòng này... nhưng sau đó là gì, càng muốn gần thì lại càng xa cách... lại thôi, lại ước gì chúng ta chưa ràng buộc...
Learn More

Con người là vậy phải không, càng không có được càng cố chấp theo đuổi, thích một người như thèm một món đồ chơi mà không thể mua được cứ ấp ủ ngày này sang ngày khác, chẳng biết sao lại cứ hoang phí đời mình như thế, dồn hết tâm tưởng cho một điều không thể, đáng lẽ phải quên đi thì lại cứ để nó ngày một lớn lên, để rồi một ngày nào đó nhận ra chúng ta chỉ là bạn, mà nào có đúng nghĩa là bạn, có lần ta vui vì mình hơn bạn bè một chút thì cũng có lần ta đau đớn nhận ra rằng "không yêu thì tốt nhất đừng là gì của nhau".
Người cứ ở đó, đem nụ cười làm điên đảo cuộc sống của người khác...
Người cứ ở đó, đem nỗi buồn đan vào tim người khác...
Người cứ ở đó, đem mơ hồ xây lên mắt người khác...
Người cứ ở đó bình tâm... làm người khác tan nát...
Chẳng có gì rõ ràng... vậy chúng ta là gì của nhau...

Thanh xuân dài hay ngắn, cô đơn hay hạnh phúc thì cũng là thanh xuân chúng ta mà thôi...

"Đối với một người đi dưới mưa thì điều cần nhất không phải là cây dù mà là một người cùng đi bên cạnh dưới mưa. Và với một người đang khóc thì điều cần không phải là 1 chiếc khăn tay mà là một bờ ngực để có thể dựa vào khóc.


Có những kẻ sinh ra đã cô đơn. Không hiểu là vô tình do bàn tay vô hình nào đó hay do bản thân nó tạo ra cái dáng vẻ cô độc, lạc lõng hiu quạnh ấy. Cứ tưởng rằng lúc nào cũng có thể giấu nỗi buồn sau đôi mắt nhưng cũng có những lúc nó đầy và quá tải, tất cả chỉ trực trào ra. Thật may, với lý trí vốn là bản năng của kẻ cô đơn-nó vẫn sẽ chọn một góc tối để bật khóc.
Tôi đã đọc được ở đâu đó câu nói như thế này: "Đối với một người đi dưới mưa thì điều cần nhất không phải là cây dù mà là một người cùng đi bên cạnh dưới mưa. Và với một người đang khóc thì điều cần không phải là một chiếc khăn tay mà là một bờ ngực để có thể dựa vào khóc."
Những kẻ luôn chọn đi mình như tôi và bạn, tất nhiên sẽ có những lúc muốn có ai đó đủ quan trọng để đi bên cạnh. Chắc hẳn đã có quãng thời gian bạn đã đứng lên đi tìm, và rồi tìm hoài tìm hoài không thấy. Rốt cục thì thành phố này quá bé nên ít người hay nó quá rộng để tìm ra một người. Hay cuộc sống này quá bận rộn khiến ta quên mất việc đi tìm?
Learn More

Người mà hầu như ai cũng từng chờ: Bạn thân khác giới. Có rất nhiều người dành cả một quãng thời gian rất dài để đơn phương bạn thân, vì chẳng phải đó là người có quá nhiều sở thích giống mình, hợp cạ hợp guu, lại còn hay quan tâm nhau, vài cử chỉ thân mật dù mang danh nghĩa là bạn nhưng rất dễ khiến ta rung rinh nên chúng ta rất dễ nhầm lẫn và cứ âm thầm chờ nó. Rồi lại bị rơi vào cái vòng luẩn quẩn phân vân: nói ra hay không vì sợ mất tình bạn lắm. Sợ nó tránh mặt, sợ không còn được chơi cùng nó, sợ không còn cảm thấy thoải mái với nó. Có lẽ đây là người mà chúng ta dành thời gian lâu nhất để chờ và cũng dễ để đánh mất nhất nhưng lại rất khó để tránh khỏi cái rung động đầu đời ấy. Nhưng nếu đi qua rồi thì thấy nó có gì đó ngốc nghếch mà lại đáng yêu vô cùng. Mặc dù đôi lúc cũng chạnh lòng lắm, cứ có niềm tiếc nuối gì đó mà ngoái lại mãi. Trạm dừng này đừng đứng lâu quá nhé.
Cứ đứng lại chờ mãi ở một trạm dừng mà vẫn không thể gặp, thôi thì bỏ đi. Chuyến đi cuộc sống của chúng ta không thể mãi vì một người lỡ hẹn không đến mà chờ mãi vậy được. Nếu ở trạm dừng vẫn không thể gặp thì hãy cứ lên xe đi tiếp, vì biết đâu đang có ai đó chờ bạn ở trạm kế tiếp thì sao?
Còn nếu vẫn không thể gặp được thì hãy cứ bình tĩnh đi một mình tự chiêm nghiệm sự trưởng thành. Đi một mình sẽ dạy ta cách sống độc lập hơn, mạnh mẽ hơn vốn bởi tất cả xảy đến chỉ có ta một mình đương đầu. Đi một mình cũng sẽ dạy ta thoải mái, yêu bản thân hơn, trân trọng hơn những khoảnh khăc niềm vui nhỏ thôi cũng khiến ta dễ chịu. Một mình đi ăn những món khi bản thân dở chứng thèm những món trái mùa, thảnh thơi lang thang mấy ngõ quanh co nơi khu phố nhỏ ngắm nghía những chuyển động lớn nhỏ xung quanh hay tìm kiếm vài món đồ chỉ mình hứng thú, vẫn vui vẻ hào hứng khi một mình đi xem phim dẫu cho cái khung giờ chiếu oái oăm chả có ai đi xem. Có sao đâu. Đâu phải ai cũng thấy được thú vui của việc đi một mình.
Dẫu có thể việc một mình đi qua khó khăn gập ghềnh của cuộc sống lắm lúc khiến bản thân dễ rơi vào sự im lặng, lâu quá sẽ là đi lạc vào bóng tối của trầm cảm khi bế tắc bao trùm lối thoát. Đừng quên rằng, dẫu bạn đang đi một mình nhưng đằng sau bạn vẫn luôn có gia đình, những người yêu thương bạn vô điều kiện vẫn dõi theo và luôn dang rộng vòng tay đón bạn về. Và phía trước, một trạm dừng nào đó không xa đang có người vẫn kiên trì đợi bạn đến. Hãy cố gắng để đừng mất niềm tin, bởi nếu đánh mất niềm tin lối thoát của bạn sẽ chẳng còn. Chẳng ai có thể sống chìm mãi trong "bóng tối trầm cảm", hãy tìm ra được ánh sáng cho lối thoát, đừng chọn cách tự giết chết nó-trầm cảm.
Thanh xuân dài hay ngắn, cô đơn hay hạnh phúc, vui vẻ hay đau buồn thì nó vẫn là thanh xuân của chúng ta. Điều quan trọng là sự trưởng thành chúng ta có được sau khi đi qua quãng thời gian thanh xuân đẹp đẽ ấy.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

ẢO VÀ THẬT

Lm. Giuse Nguyễn

Thi sĩ Thiên Hương đã kết thúc bài thơ “ảo và thật” của mình bằng đoạn: “Ai đã một lần về chốn ảo, xin hãy chỉ dành những yêu thương, xoa dịu nỗi đau còn hiện hữu, chia sẻ niềm vui giấc mộng thường”.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời, đám mây, ngoài trời và thiên nhiên
Người dân Việt Nam vẫn chưa quên những cung bậc cảm xúc mà đội tuyển bóng đá U23 Việt Nam đã mang lại, với thành tích á quân tại giải vô địch U23 Châu Á vừa qua. Nhiều người lần đầu tiên trong đời mới chứng kiến cảnh đón tiếp sự trở về trong vinh quang của các cầu thủ, nào là đón tiếp cấp quốc gia, tỉnh nhà, câu lạc bộ, địa phương; chào thăm chính quyền các cấp; trả lời phỏng vấn nhiều báo chí… đến nỗi các cầu thủ không có giờ nghỉ ngơi, ăn uống, mệt lả. Đó là điều xứng đáng dành cho sự cống hiến của các cầu thủ U23 Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều người đã lên tiếng cảnh báo để chúng ta đừng làm cho các cầu thủ sống trên mây, trên gió, sống trong ảo tưởng và rồi ngủ quên trên chiến thắng. Chắc chắn chính các cầu thủ biết rằng để có được vinh quang này thì họ đã phải nổ lực tập luyện và thi đấu gian khổ đến mức nào. Đó là thật.
Điều đáng nói là có những kẻ đã lợi dụng chiến thắng của đội tuyển U23 Việt Nam để đánh bóng tên tuổi của mình, chẳng làm gì mà khi chụp hình, quay phim thì luôn luôn có mặt; lấy nick giả của các cầu thủ để câu like bán hàng; và rồi số tiền thưởng khủng của các cầu thủ cũng sẽ bị chia 5 sẻ 7 cho những kẻ hữu danh vô thực… Đó là ảo.
Gióp đã chia sẻ một vài tâm tư của chính ông, nhưng qua đó cũng là sự thật của đời người trong bài đọc I như sau: “Cuộc sống con người nơi dương thế, chẳng phải là thởi khổ dịch sao?” ; để cuối cùng ông thốt lên: “Lạy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ” (x. G 7, 1-4 . 6-7). Gióp cho chúng ta thấy cái gì là thực, cái gì là ảo. Mãi mê với những sự thế gian này là ảo. Gắn bó với Thiên Chúa mới là thực.
Trong bài Tin Mừng, khởi đi từ việc Đức Giêsu đến nhà và chữa lành bệnh cho bà mẹ vợ ông Simon, sau đó Ngài còn “chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và trừ nhiều quỷ”. Vì vậy mà “cả thành xúm lại trước cửa” để tìm Đức Giêsu, chắc chắn vì những gì Ngài đã làm cho họ. Tuy nhiên Đức Giêsu đã “tìm đến nơi hoang vắng mà cầu nguyện”. Ngài còn dạy cho các môn đệ: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó” (x. Mc 1, 29-39).
Đức Giêsu đã cho thấy cái gì là thực, cái gì là ảo. Thực là sứ mạng yêu thương mà Thiên Chúa Cha đã muốn Ngài mang đến trần gian này, và Ngài đã làm điều đó cho dân chúng. Ảo là sự tung hô, chào đón, những vinh quang, danh dự của đám đông dành cho Ngài. Quả thật, sau đó ít lâu, cũng chính đám đông này đòi “đóng đinh nó đi, đóng đinh nó vào thập giá”.
Qua phụng vụ lời Chúa hôm nay, Đức Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta hãy biết tìm kiếm những giá trị thật và phải tránh xa những giá trị ảo.
Tuy nhiên, ma quỷ đã gieo vào thế gian, vào tâm hồn của chúng ta quá nhiều giá trị ảo. Sự lợi hại của ma quỷ là tuy ảo nhưng lại thật, tuy thật nhưng lại ảo. Cái ảo của ma quỷ chính là đảo lộn những giá trị thật.Ví dụ con người có xã hội tính, sống chung, sống cùng vì “không ai là một hòn đảo”. Thời trước người ta gặp gỡ nhau trong mọi cơ hội: trên xe, trên đò, đi chợ, đám tiệc, giờ rãnh đi thăm hàng xóm… Còn bây giờ người ta không phủ nhận việc gặp gỡ, nhưng dần dần chỉ là ảo trên các phương tiện truyền thông, các trang mạng xã hội. Người ta biết rất nhiều người, nhưng có mấy người là biết rõ ; người ta nhanh nhạy với các thông tin, nhưng tính xác thực được bao nhiêu. Có bạn trẻ phải thốt lên: từ khi có facebook chưa bao giờ được nhận quà sinh nhật thật, mà chỉ toàn là tin nhắn. Trên xe, trong quán café không còn là nơi để gặp gỡ, hỏi thăm nhau, vì mỗi người đều dán mắt vào chiếc điện thoại. Bên Nhật Bản có cả công nghệ viếng xác. Chỉ cần lái xe ngang nhà tang, dừng lại cúi đầu, Camara sẽ truyền tín hiệu vào bên trong để người nhà biết người đó đã đến viếng xác… Từ những gặp gỡ ảo đó mà ma quỷ đã thành công trong việc nối kết người lạ trong những giao tiếp tự do, bậy bạ dẫn đến nhiều gia đình đổ vỡ hoặc những tâm hồn trong sáng trở nên đen tối.
Trong lãnh vực gia đình, ma quỷ cũng đảo lộn giá trị thật thành ảo. Ngày trước khi lập gia đình, không phải chỉ người Công giáo, mà tất cả mọi gia đình đều không hề nghĩ đến việc “sống đại, được thì ở, không được thì thôi!” như một số quan niệm của các bạn trẻ ngày hôm nay; đối với thời trước dù không bị ràng buộc bởi dây hôn phối, họ cũng nghĩ lập gia đình là chuyện quyết định 1 lần cho tất cả. Vì vậy khi có gặp những trục trặc nho nhỏ, họ cũng cắn răng chịu đựng vì chính mình đã chọn lựa. Thậm chí khi con gái giận chồng trở về nhà, cha mẹ không cho, đuổi đi và nói thẳng: “Đây đâu phải là nhà con nữa! Con chọn thì con phải chịu”… Nhờ vậy mà nhiều gia đình có nguy cơ tan vỡ đã được hàn gắn nhờ người xưa biết quý trọng giá trị bền vững của hôn nhân… Ngược lại ngày hôm nay, người ta quan niệm quá dễ dàng trong đời sống hôn nhân gia đình, thậm chí nghĩ nó như việc tham gia một trò chơi, đến lúc nào đó thì chấm dứt. Nhiều cha mẹ còn khuyến khích con cái: “được thì ở, không được thì thôi!”.
Còn nhiều thứ đã bị ma quỷ làm đảo lộn giá trị mà trong phạm vị giới hạn không thể nói lên hết. Xin được trích 1 đoạn thư của thánh Phaolô gởi dân thành Rôma, để cảnh báo lối sống buông theo những giá trị ảo của ma quỷ: “Bởi thế, Thiên Chúa đã để mặc họ buông theo dục tình đồi bại. Đàn bà không quan hệ theo lẽ tự nhiên, mà lại làm điều trái tự nhiên. Đàn ông cũng vậy, không quan hệ với đàn bà theo lẽ tự nhiên, mà đem lòng thèm muốn lẫn nhau: đàn ông bậy bạ với đàn ông. Như vậy là chuốc vào thân hình phạt xứng với sự lầm lạc của mình. Vì họ đã không thèm nhận biết Thiên Chúa, nên Người đã để mặc họ theo trí óc lệch lạc mà làm những điều bất xứng, lòng họ đầy bất chính, xấu xa, tham lam, độc ác đủ thứ; nào là ganh tị, giết người, cãi cọ, mưu mô, thâm hiểm; nào là nói hành nói xấu vu oan giá họa. Họ thù ghét Thiên Chúa, ngạo ngược, kiêu căng, khoác lác, giỏi làm điều ác, không vâng lời cha mẹ, không có lương tri, không giữ lời hứa, không chút tình cảm, không chút xót thương. Họ thừa biết phán quyết của Thiên Chúa là: hễ ai làm những điều như vậy thì đáng chết. Thế mà không những họ cứ phạm những tội đó, lại còn tán thành những kẻ làm như vậy.” (1Rm 26-32).
Còn những giá trị thật chính là tình yêu thương, sự quan tâm phục vụ người khác theo gương Đức Giêsu mà không màng đến việc được tung hô, được kể công, được tuyên dương. Có nhiều người muốn mình phải nổi bật hơn người khác, muốn những việc mình làm phải được người khác biết đến… Họ tìm vinh quang ảo chứ không phải vinh quang thật.
Đức Giêsu đã làm việc hết mình vì tình thương, trong sự hướng dẫn của Thiên Chúa. Đó là tấm gương để chúng ta noi theo trong cuộc sống hằng ngày. Phải làm việc hết mình không phải để tìm vinh quang cho mình, nhưng trong mọi sự để Chúa được lớn lên trong mọi hành động của chúng ta.
Lạy Chúa, xin cho con biết chọn lựa những giá trị thật, giá trị vững bền, đồng thời xin cho con can cảm tránh xa những giá trị ảo, gá trị tạm bợ.


CN V TN B 2018
ẢO VÀ THẬT

Lm. Giuse Nguyễn

9 câu nói khiến bạn thức tỉnh ngay lập tức

20 tuổi bạn chưa giàu thì có thể lỗi tại ba mẹ, nhưng 35 tuổi mà vẫn còn tư tưởng đó, thì thôi tắt màn hình đi!


9 câu nói khiến bạn thức tỉnh ngay lập tức, càng ngẫm càng thấy có động lực để cố gắng hơn trong đời!
1. Đúng là thành công của rất nhiều người giàu có là hình bóng của bố mẹ họ. Vì vậy, như ai đó từng nói "đằng sau không ai chống lưng, tuyệt đối không thể ngã xuống được". Hay nói cách khác thì "những đứa trẻ không mang theo ô thì phải cố mà chạy cho nhanh.
Nếu nhà bạn không giàu có thì bạn tuyệt đối càng phải gắng sức hơn. 20 tuổi bạn chưa giàu thì có thể lỗi tại ba mẹ, nhưng 35 tuổi mà vẫn còn tư tưởng đó, thì thôi tắt màn hình đi!
      2. Có nhiều người định học lên cao, nhưng lại sợ quá già. Hãy thử nghĩ, nếu không làm, họ sẽ vẫn phải già đi...mà lại không có cái bằng để tiến thân. 
      Giữa cố gắng và hối hận vì đã bỏ cuộc sớm, bạn sẽ dằn vặt về cái nào hơn?
      3. Nhà lập quốc Mỹ, Benjamin Franklin từng nói: "Có những người đã chết lúc 25 tuổi, nhưng đến 75 tuổi mới được đem chôn." 
      Hãy đảm bảo mình đừng chết ở tuổi 25. Sống cũng giống như điều khiển chiếc xe đạp. Chọn dừng lại nghĩa là bạn sẽ ngã.
      4. Có một sự thật kỳ lạ là cứ những nơi nào người ta kinh doanh, học tập thì trước cửa toàn đỗ những chiếc ô tô hạng sang như BMW, còn trước cửa quán điện tử, trà đá, rượu chè thì toàn xe đạp điện, xe máy, xe đạp. (Tất nhiên là vẫn có ngoại lệ)
      Nói thế không có nghĩa bảo người nghèo lười biếng, mà là họ đang chăm chỉ sai chỗ. Bởi vậy, mà người giàu cứ tiếp tục giàu mà người nghèo vẫn cứ mãi nghèo. 
      Thành công cũng có những công thức, Google một phút sẽ có rất nhiều, bạn biết nhưng vẫn cứ lười và trì hoãn đó thôi.
      5. Sinh viên thì bạn có thể nói vật chất không quan trọng, nhưng 25 tuổi vẫn còn tư tưởng đó thì bạn phải thay đổi ngay. Càng sống lâu, càng thấm nhiều, bạn sẽ nhận ra đời nhiều khi chỉ quan trọng mỗi chữ tiền tiền tiền tiền tiền...
      6. "Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ", tôi từng đọc được đâu đó trên mạng. Thường đàn ông 35 tuổi mới bắt đầu lên đến đỉnh cao sự nghiệp, lúc đó cha mẹ đã quá già để đợi bạn báo ơn. 
      Cố gắng tăng tốc thành công để cha mẹ còn có ngày còn được nhờ ở bạn.
      7. Đàn ông trưởng thành đừng có chuyện gì cũng đưa lên mạng. Dành cả tuổi thanh xuân của mình để cắm mặt vào màn hình đi "Like" ảnh của người khác là bạn đang lãng phí tuổi trẻ một đi không trở lại rồi đấy. 
      Đời có nhiều việc để làm hơn là ngồi chỉnh ảnh để sống ảo.
      9 câu nói khiến bạn thức tỉnh ngay lập tức, càng ngẫm càng thấy có động lực để cố gắng hơn trong đời! - Ảnh 1.
      8. Trong bộ phim nổi tiếng một thời của Hàn Quốc, Reply 1988, có một câu vô cùng thấm: "Người lớn chỉ là đang chịu đựng. Chỉ là đang bận rộn chuyện của những con người trưởng thành. Chỉ là đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để gánh vác trách nhiệm của tuổi tác. Người lớn cũng biết đau".
      Đàn ông rất sợ để lộ những tổn thương của mình cho thiên hạ thấy, vì họ sợ bị coi là yếu mềm. Nhưng là con người thì ai chả phải có những nỗi đau. 
      Bạn có quyền kêu mệt, bạn có quyền than thở, nhưng đừng lâu quá là được.
      9. Tôi từng đọc được trên mạng rằng "Bố mẹ cũng già rồi, cứ cho còn sống được 20 năm nữa đi. Mỗi năm con về thăm nhà một lần, hết Tết năm nay, chỉ còn 19 lần thôi." Đi xa rồi, bạn sẽ thấy gia đình không chỉ là một cái tên.
      Ra ngoài đường, 1 cốc trà đá, 1 cái khăn ướt, người ta cũng chẳng cho không. Về nhà cơn ngon canh ngọt mẹ nấu, chẳng bao giờ kể công. 
      Tết này hãy cố tắt điện thoại và ở lâu với cha mẹ nhé, không còn nhiều dịp đâu.
      Phong Vân
      Theo Trí Thức Trẻ

      LƯU TRỮ WEBSITE